La vie de Château – Life in the country has never been so wild!

Phim trắng đen, quay năm 1966 đạo diễn Jean-Paul Rappeneau’s, diễn viên Catherine Deneuve, Philippe Noiret và Pierre Braseur. Phim hài, khá hay, đáng xem, có ý tưởng. Chuyện xảy ra tại lâu đài của gia đình nhà Phipippe Noiret( tôi chẳng khi nào nhớ tên nhân vật mà chỉ nhớ tên diễn viên, vậy tạm gọi nam chính là Phipippe Noiret là Phi), vợ phi là Marie, còn thằng còn lại không kể. Như vậy, ta tạm có Phi và Marie. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cô Marie, một phụ nữ đáng kính đã có chồng rồi mà nhí nhảnh, vô tư, đua đòi và thật là mẫu gái ham vui một cách typical. Không hiểu sao Marie lại thích ra Paris thế không biết (giống như các em tỉnh lẻ thì đòi đi SàiGòn, Hà nội, các em Hà nội thì đòi đi Thái, đi Lào, hết chỗ đi thì sang huê kỳ, châu âu du học).

Thế đấy, có chồng rồi mà tối ngày đòi ra tỉnh. Trái ngược với hình ảnh một cô vợ như một đứa trẻ đang lớn là anh Phi, một mẫu người đàn ông mà bất cứ chàng trai, cô gái nàocũng phải ao ước: điềm tĩnh, hòa nhã, cười lúc vui, giận khi cần thiết và thể hiện cá tính thật đúng lúc. Nhưng tôi nói thế là đâm ra khen diễn viên chính hay, thế là không đúng tinh thần TL. cần phải xem xét lại vấn đề.

Vầng, cái vấn đề luôn là cái vấn đề, nó xảy ra khi em xem đến cái đoạn mà con Marie nó phát hiện ra thằng ăn trộm đang ăn trộm táo trong nhà. (Nhà chồng em Marie trồng táo và lê, mới hôm thằng Phi thắc mắc với nó là sao dạo này nhà mất trộm táo, con Marie giãy nảy lên: Anh nói tôi lấy hả??? – gớm chưa, đụng vào gái mà ăn nói linh tinh là mất hết điểm.). Lúc con Marie thấy thằng ăn trộm, nó định la lên kêu thằng chồng, thế rồi thằng trộm thì thào vào tai nó “Em nghĩ anh vào đây chỉ vì mấy quả táo này ư, anh đến là vì em đấy, anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rồi, bây giờ em gọi chồng em đi”. Trời ơi, cuộc đời, thế đấy, tôi xem đến đoạn này thì toát hết mồ hôi vì đúng là con Marie không gọi thằng Phi thật, đã vậy khi thằng kia nhảy ra cửa sổ, con Marie còn vứt cho mấy quả táo và thằng kia đáp lễ bằng cái địa chỉ đang trú ngụ. Em xin mạn phép bàn khúc này phát. Gái khi nghe cái câu “Em có biết anh đến đây là vì em không?” thì run hết cả mình lên. Vì sao, vì bản chất là ham thích có nhiều người thích mình, nếu như có chục thằng bảo anh chết vì em thì gái đó sẽ chết khoảng chục lần. Lúc này là em Marie đã có chồng rồi nhá, vậy mà cũng im để thằng kia thoát.

Nhưng trong một chừng mực nào đó Marie đã thương chồng, vì khi nàng thỏ thẻ hỏi rằng nếu như có ai đến vì em thì anh làm thế nào. Chàng Phi nói rằng “I’ll shoot”. Vậy đó, và hôm sau cô nàng mò đến chỗ anh chàng đang trú. Thật tình mà nói, đa phần ai đọc đến đây cũng sẽ nghĩ bậy cho cô Marie bảy tám phần, nhưng ông đạo diễn giỏi, qua cái cách Marie thể hiện với thằng ăn trộm (thực ra là thằng Anh đang do thám tìm chỗ đáp cho lính Anh nhảy dù). Cái cách mà Marie thể hiện nó là sự tò mò nhiều hơn. Nhưng đến khi thằng kia nó nói chuyện với bố con Marie và nó biết ước mơ của con Marie là đi Paris thì nó đã dụ con nhỏ bằng cách hứa hẹn là sẽ đưa con nhỏ đi xa, đi Paris chẳng hạn.

Thế là xong. Đến đây, xin được mạn bàn lan man thêm hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là về thằng trộm – thằng này đại diện cho một tính cách của đàn ông. Tính cách này xấu chứ không đẹp, nó thuộc về bản năng. Đó là tháy gái đẹp là xáp vô, bất kể chồng hay chưa. Thật kinh khủng, nhưng thực sự nó muốn gì, bản năng nó muốn gì, sex ư, hay là cảm giác chiếm đoạt. Thật khó mà định nghĩa, và có lẽ nó phụ thuộc hoàn toàn vào sự tiến hóa của thằng đàn ông lúc đó. Có những người tán tỉnh bất kể phụ nữ nào để chứng minh cho sự đào hoa. Có kẻ âm thầm nhưng có một mong ước chiếm đoạt thể xác. Có kẻ thì quyết làm cho cô ta nhớ nhung. Theo tôi, dừng lại ở mức giao tiếp bình thường là tốt nhất. Còn riêng cái trường hợp ngược lại, tức là gái tán tỉnh đủ loại đàn ông, đủ mọi hình thức thì xin được bàn trong bài sau. Bài này, trường hợp này cho thấy đàn ông đúng là trong tình cảm thì cư xử khác hẳn các loài như lợn, khỉ vì đây là những ứng xử cao cấp.

Chuyện thứ hai là vế gái. Thằng cha căng chú kiết nào đó, lần đầu thì bảo là đến vì mình, sau lại bảo anh sẽ thế này thế nọ (cụ thể trong phim là hứa hẹn, đưa em trốn ra Paris) thế là xong. Bỏ chồng, bỏ tất cả để chạy theo cái thằng đó. Thế có gọi là dại không, hay chỉ đơn thuần là tiến hóa chưa hết. Nó chỉ cho thấy một đức tính cứng rắn, quyết đoán, dám làm dám chịu của phụ nữ phương tây. Thử hỏi trong khắp TL này có bao nhiêu chị em dám đạp trên những lời giáo huấn mà đi làm cái điều mà mình thích. Điều đáng khen cho Marie là dám nghĩ dám làm, nhưng điều đáng trách là lại làm điều không hay, âu cũng là bài học cho các tình yêu gái trong này nhở. Đã thế trong các lí do mà con Marie biện hộ cho hành động của mình là chê anh Phi hèn, không dám làm gì cho đất nước (ối), còn thằng cầu bơ cầu bất kia thì yêu nước, thương nòi, đang in mission, oai lắm. Đấy thêm một bài học nữa cho toàn thể bọn chã TL, chúng mày phải năng post bài, kiếm chức quan nhỏ trong TL, khi get in mission rồi thì tán gái dễ hơn là làm thường dân.

Lại nói về chú Phi, sau khi vợ bỏ đi, lại bị bọn đức nó nốt, anh thoát ra, đi vào nhà, xách một khẩu súng ra. Đây các tình ỵêu giai trong TL phải học tập đoạn này. Phải được như anh Phi mới ổn. Khi bình thường thì lang thang âm nhạc, điện ảnh, thi ca văn chương, hiền lành. Nhưng khi có việc thì hiên ngang cầm súng. Vậy, làm mod cũng được, không cũng không sao, vì chỉ cần có thực tài, khi có biến thì ra giúp đời, như thế bè lũ admin mới nể, phỏng.
Phim còn nhiều chi tiết hay, đáng xem, viết ra đâm mất hay, tình yêu nào muốn xem, thì cứ randal một con DVD mà xem, phim trắng đen mà xem rất ổn, phim nói tiếng Pháp, phụ đề tiếng anh, đoạn nào diễn viên nói tiếng anh thì sẽ không có phụ đề đoạn đó.

Ngoài ra, kết luận thêm một tí nữa, đó là tính cách vị tha cần thiết của một người đàn ông, cứ xem cái cách mà Phi cởi áo khoác cho Marie sau bao chuyện xảy ra thì thấy rằng, một người đàn ông, khi đã yêu thì vấn đề tha thứ sẽ là động lực gắn kết tình yêu giữa hai người.

PS. Phim không có cảnh XXX, nhưng mà hay hơn gấp bao lần những phim chỉ có XXX. Đáng để xem, đáng để bình luận.

Advertisements

I am Sam, Tình yêu là tất cả những gì con cần

-Thầy của con đưa cuốn sách này khó đọc quá, thôi mình đọc cuốn I am Sam nha.
-Dạ
“I am Sam, bởi….” giọng người đều đều
-Con đọc cho ba nghe đi
-Dạ…
“…diff..”
-Sao con không đọc nữa,
-Con không đọc được
-Chắc chắn con đọc được
-Không
-Được
“Con không muốn đọc khi ba không thể đọc”, mắt con bé con đỏ hoe.
…Bất cứ ai coi đến đoạn này đều đỏ hoe mắt như con bé con Diamond Lucy. Một bé con 7 tuổi thương cha lắm, nó sớm cảm nhận ra điều khác biệt giữa ba và những người cha khác.

Trên đây chỉ là một trong những thể hiện rất tình cảm và cảm động trong phim I am Sam do Sean Penn thủ vai ông bố thiểu năng và Dakota Fanning thủ vai bé con Lucy. Có lẽ mỗi thời điểm khi người ta lớn lên trưởng thành lên, có tuổi, có gia đình thì suy nghĩ mỗi lúc một khác. Nhưng cái tình cảm thiêng liêng trong gia đình vẫn là một điều tuyệt vời.

Tóm tắt một chút về phim I am Sam: Sam Dawson là một người thiểu năng, làm phụ bán càfe. Có 1 đứa con gái là Lucy mà ngày bé Lucy ra đời cũng là ngày mà người đàn bà đẻ ra cô bé đã lặng lẽ chạy trốn. Không rõ bà ta chạy trốn vì sợ trách nhiệm say sợ ở với Sam thì không ai biết. Nhưng những ngày cô bé con Lucy sống và lớn lên với bố Sam là những ngày hạnh phúc đẹp đẽ.
Sam chỉ có khả năng trí tuệ nhưng 1 đứa trẻ lên 7 nên khi Lucy lên 7 thì nó có khả năng và biểu hiện trí tuệ hơn Sam. Rắc rối từ đó mà ra, hội bảo vệ trẻ em mở tòa không cho Sam tiếp tục nuôi Lucy. Sam phải nhờ luật sư cãi hộ, nhưng rồi vẫn thua kiện.

Có nhiều cảnh trong phim thật cảm động nhưng tôi thấy có 3 cảnh:
1.Cảnh bé Lucy không chịu đọc vì không muốn giỏi hơn ba Sam

2.Cảnh Sam cùng hội bạn thiểu năng dắt bé Lucy đi mua giày: đôi giày giá 16,33USD mà Sam chỉ có 6USD, cả hội nhìn nhau và mỗi người móc ra 1USD, 2USD. Thật là cảm động, thằng cha bán hàng trợn mắt lên nhìn, và cuối cùng cả hội xin mỗi người 1 quả bóng bay. Trông thật hoành tráng: cả hội toàn là lớn thêm 1 em bé củng nhau dung dăng dung dẻ với quả bóng bay,

3.Cảnh Sam nhìn bé Lucy trong nhà của gia đình xin Lucy về nuôi, rồi cuối cùng Sam vẫn đến, bé Lucy lao ra, vừa khóc, vừa đánh bố Sam vừa la bố Sam: bố quên con, bé không thèm viết thư cho con, bố không yêu con….Rồi Sam phản ứng không kịp với tình huống này, chỉ luống cuống rút lá thư ra đọc cho bé Lucy nghe: con của ba, ba rất nhớ con….Thật tình, coi cảnh này, hic, cảm động lắm.

Phim còn dài, hay, cảm động. …Xem đi, hay lắm….

I am Sam (2001)
Directed by
Jessie Nelson

Kristine Johnson (written by) &
Jessie Nelson (written by)

Ba tôi, kẻ cắp xe đạp

“Ngày xưa, khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi rất nghèo. Tôi nhớ, khi tôi lên bảy, ba tôi có một chiếc xe đạp nhưng vì thiếu tiền, ba tôi lại không có việc nên phải đem ra tiệm cầm đồ. Một hôm ba tôi về nhà với vẻ mặt buồn rầu báo cho mẹ tôi biết rằng ông mới tìm được việc nhưng có lẽ sẽ không được làm vì công việc yêu cầu phải có xe đạp. Phải nói rằng mẹ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời nhất mà tôi đã gặp trên đời. Trong một thoáng suy nghĩ, tôi thấy bà đến từng phòng, lục tung những tấm drap giường còn mới, tổng cộng được 6 chiếc còn mới. Bà hì hục giặt sạch phơi khô và cùng ba tôi tới tiệm cầm đồ, bán được 7.500 đồng. Hai ông bà sang tiệm cầm đồ, lấy chiếc xe ra hết 6.500 đồng. Phải biết rằng ba tôi đã mừng thế nào.
Công việc của ông là đi dán poster phim trong thành phố. Ngày đầu tiên đi làm, hai cha con tôi đều cảm thấy mình như những người đàn ông thực thụ, có ích, phấn chấn. Cầm khẩu phần bánh mì cho bữa trưa, ba tôi chở tôi đến chỗ làm – đó là một cây xăng, vì tôi được nhận làm một chân bơm xăng, một công việc khá ngon cho một cậu bé, phải không.
Chiều hôm đó cha tôi đón tôi về bằng xe bus, tôi ngạc nhiên, thì ra ba tôi bị người ta lấy mất xe. Mẹ tôi đã khóc rất nhiều, ba tôi thì lo lắng nhờ bạn đi tìm giúp. Ngày hôm sau, ba tôi cùng bạn của ba và cả tôi nữa, cùng ra ngoài khu xe đạp chợ trời nhưng vẫn không có tin gì. Đến trưa thì chỉ còn tôi và ba đi tìm. Phần vì mệt, và, các bạn nhớ cho, tôi tuy đã đi làm nhưng chỉ là một cậu bé 7 tuổi đời, tôi đã bắt đầu kêu ca và quấy ba tôi, có lẽ vì quá chán nản và thất vọng, ba tôi đã cho tôi một bạt tai, một cái bạt tai bình thường, nhưng với tôi, lúc đó, tôi tức ghê gớm.
Đến bờ sông, ba tôi dặn tôi chờ ba bên cầu còn ba đi tìm ông già nào đó mà ba nói là có liên quan đến thằng trộm xe của ba. Một lúc sau, ba tôi chạy lên tìm tôi, vẻ mặt cực kỳ hạnh phúc, thật khó diễn tả, nhưng cái ấm ức vì cú bạt tai làm tôi vùng vằng, không cho ba chạm vào người.
Về sau, tôi mới biết, lúc ấy, dưới sông có một cậu bé bị chết đuối, ba tưởng là tôi, phần vì hối hận đã cho tôi ăn một bạt tai đã hạnh phúc biết dường nào khi thấy tôi bình yên, suốt những ngày còn lại, đó là một khoảnh khắc ba tôi cảm thấy hạnh phúc nhất, chính ba tôi đã nói với tôi như thế. Và sau này, khi tôi lớn lên, có gia đình, tôi càng hiểu hơn cảm giác đó của ba tôi.“

Trên đây tôi mạn phép vào vai con trai của Antonio trong phim The Bicycle Thief, kẻ cắp xe đạp, viết vài dòng nhật ký. Đây là phim của đạo diễn Vittorio De Sica, phim nước ngoài hay nhất 1950, phim của Ý, nói tiếng Ý.Phim trắng đen, nhưng điều đó có nghĩa là nó còn hơn hẳn hàng tá phim với hàng triệu đô-la kinh phí thực hiện hay hàng tỉ đồng việt nam thực hiện. Với diễn xuất tuyệt vời của Lamberto Maggiorani trong vai Antonio, hình ảnh người đàn ông Ý trong giai đoạn sau chiến tranh thể hiện khá rõ nét. Phim dài 90” xoay quanh việc Antonio bị mất xe đạp trong ngày đầu đi làm, cái nét thất thần, cái nét đau khổ, cái hy vọng trong việc sẽ tìm lại được chiếc xe, thật tài tình, rất giống, rất thật. Ai đã từng mất một tài sản như là cái cần câu cơm sẽ hiểu rằng diễn xuất của anh thật tuyệt vời.
Để nói về phim, có thể nói cả ngày, tôi chỉ nêu ra vài điểm mà theo tôi nó rất ấn tượng:1.Khi Antonio – gọi là An – cùng vợ chuộc xe đạp và trong ngày đầu tiên đi làm. An vui quá, vào chào vợ trước khi đi làm, An tính thể hiện một tình cảm âu yếm, nhưng, đoạn này thật khó diễn tả. Khi vợ An hơi bất ngờ, bản năng phụ nữ phản ứng ngay, vợ An xô An, chi tiết này nó chiếm hết khoảng 4 giây đồng hồ. Sau khi đẩy An ra ngoài, và An ra chải lại đầu rồi bước vào lại, rất thoải mái, một nụ hôn lên trán trước khi đi làm. Thế thôi. Vâng, chỉ đơn giản như thế, nhưng tôi đồ rằng, rất khó để có thể diễn xuất như thế trên màn ảnh, tôi thích, và bị ấn tượng, vì nó rất thật.
2.Bạn là người châu Á, bạn là người châu Âu, châu Mỹ hay bạn đang ở bắc cực, tôi cá rằng, chắc chắn nghề thầy bói sẽ có khách hàng. Thật vậy, đất nước i-ta-li-a sau chiến tranh, ngay trong phim này, sau khi hai vợ chồng chuộc được xe, vợ An nói an chở đến một nhà, và không cho An vào. Vì tò mò, An vào và biết được ý định của vợ là muốn tặng cho bà thầy 50 lire để cảm ơn việc An tìm được việc làm. Khi đó, An cười và không cho vợ cho thầy tiền. Nhưng, sau này, khi An mất hết lòng tin vào bản thân, chính quyền, bạn bè, An đã tìm đến thầy. Như thế, cái lòng tin, cái đức tin, cái sự hy vọng của con người, cuối cùng luôn dựa vào những cái không giải thích được như thế.
3.Hình ảnh An thất thần khi không thấy thằng con đâu mà dưới sông đang ầm ĩ vớt xác một đứa trẻ chết đuối, nhất là khi An mới cho thằng con một bạt tai. Cái diễn xuất mới tài làm sao, từng thớ thịt trên mắt, cái nheo mắt, vẻ lo âu…không cần thốt nên lời, vẫn thấy cái bao la của tình cha con nó thiêng liêng biết dường nào.
4.Có một câu nói rất hay của Antonio khi hai cha con đi tìm xe mệt bở hơi tai, Antonio hỏi rằng con có đói không, mặc dù vẫn còn giận cha cú tát nhưng vẫn cười hạnh phúc khi nghe An đề nghị làm quả Pizza. Nhưng hơn thế, An quyết định hai cha con ăn tiệm “Ồ, tại sao mình lại tự giết mình bằng việc cố tìm cái xe thế nhỉ, quên hết đi, cha con ta làm một bữa ngon lành nào.”. Và hai cha con làm hẳn một chai nếp mới, hai bíp-tết, thật ngon lành. Trong chúng ta, ngay bây giờ, không phải ai cũng hài lòng với cuộc sống. Và không ai cũng thành công, vậy tại sao, lúc này, các bạn không hít một hơi dài, rời máy tính, bước ra cửa, nhìn ra ngoài, và đi ăn tiệm nhỉ????
5.Khi sự tuyệt vọng vì nếu không có xe, sẽ mất việc, đã lên đến đỉnh điểm. An quyết định ăn cắp xe đạp, ăn cắp hẳn một chiếc, và tất nhiên, An bị bắt. Cái bi kịch nó nằm chỗ đó, kẻ cắp xe đạp, tên phim, không phải dành cho kẻ lấy đi của An cái cần câu cơm, mà chính An, An là tên cắp xe đạp. Để làm gì, để có một công việc, để nuôi vợ, nuôi con, để nói rằng, cuộc sống này, có quá nhiều thứ để lo lắng, quá nhiều thứ phải trách nhiệm….
6.Đôi mắt của bé con, con của Antonio khi nó chứng kiến ba nó lấy cắp xe rồi bị bắt, chắc chắn sẽ là một cú sốc với nó, một cú sốc thực sự, cho cả khán giả, xót xa cho cái nghèo, khán giả, cái nhìn của khán giả, chính là cái nhìn của thằng bé. Phim hết rồi, cái ánh mắt ấy của thằng bé nó cứ len lỏi theo mãi trong lòng…Phim DVD dài 90”, đen trắng, xem hay, tiết tấu khá chậm, nội dung không còn gì lạ với cuộc sống xôi thịt như bây giờ, nhưng tôi tin chắc rằng nó sẽ có một chút gì đó đáng để các bạn suy nghĩ, suy ngẫm, sống tốt hơn, và hơn như thế, có một cái gì đó đồng cảm hơn cho những người còn khó khăn hơn mình.
Huy Phong