Drop trigger

C:\Users\Pinal>sqlcmd -S LocalHost -d master -A
1> DROP TRIGGER Tr_ServerLogon ON ALL SERVER
2> GO

Advertisements

High skies sounds of earth


Chiếc đĩa vàng

Vào cuối mùa hè năm 1977, NASA phóng 2 tàu thám hiểm vũ trụ Voyager I và Voyager II với mục tiêu thăm dò sao Mộc (Jupiter) và sao Thổ (Saturn), bao gồm cả việc thu thập thông tin về 20 mặt trăng và các vòng tròn của những hành tinh này.

Trọng lực của sao Mộc sau đó sẽ bắn tàu thám hiểm ra khỏi hệ mặt trời, đi sâu vào Dải Ngân Hà. Các tàu thám hiểm này sau đó sẽ bay theo quỹ đạo đi xuyên qua tâm của Dải Ngân Hà theo chu kỳ 250 triệu năm (1/4 tỉ năm) mãi mãi.

Mỗi tàu thám hiểm mang trên mình một đĩa đồng bọc vàng, dữ liệu bên trong được mã hóa, khi giải mã thì nội dung là hình ảnh, âm thanh và các thông điệp từ con người trên trái đất đến bất kỳ nền văn minh nào vô tình bắt được Voyager I hoặc II trong một tuơng lai xa xăm nào đó…

[

Nội dung trong đĩa: Hình ảnh tượng trưng của con người, làm sao để đi đến được trái đất (hy vọng người ngoài hành tinh không tới đánh chiếm trái đất chúng ta )


Các lời chào



Hình ảnh được chọn lọc đưa vào đĩa vàng

Báo cáo mới nhất của NASA về Voyager: Ở thời điểm ngày 12 tháng 4 năm 2010 Voyager 1 ở khoảng cách 113.158 AU (16.928 tỷ km, hay 10.518 tỷ dặm)

Thời gian để thu thập dữ liệu đưa vào chiếc đĩa này rất ngắn, tổng cộng thời gian tạo ra chiếc đĩa chỉ có 6 tuần lễ kể từ khi có người đề xuất ý kiến đến khi hoàn thành. Chiếc đĩa có đường kính 305mm, được bọc trong một hộp vàng, chứa 118 tấm hình, 28 đoạn nhạc, 55 thông điệp và 19 Âm thanh của Trái Đất.

Bạn có thể đọc file PDF nói trên và bạn có thể nghe Âm Thanh của Trái Đất khi tải file nằm ở link mình đưa dưới đây, cảm giác nghe thông điệp của con người dành cho người ngoài trái đất thật là lạ, bạn hãy đọc và hãy nghe để tự cảm nhận nhé.

Nãy giờ mình nói lan man về Âm thanh của Trái Đất rồi, vậy thì chấm xanh mờ nhạt là cái gì?

Vào ngày 14 tháng 2 năm 1990, sau khi các tàu thám hiểm Voyager vượt qua Sao Hải Vương và sao Diêm Vương, các máy chụp hình trên tàu được ra lệnh là quay ngược lại và chụp một loạt ảnh. Đây là loạt ảnh “chân dung” đầu tiên về hệ mặt trời của chúng ta, những tấm hình này cho ta biết được rằng từ ngoài nhìn vào thì Hệ Mặt Trời sẽ trông ra sao, rằng Trái Đất của chúng ta nhìn như thế nào từ khoảng cách sáu tỉ năm trăm triệu km.

Và trái đất của chúng ta, nơi mà con người với trí tuệ bé nhỏ nghĩ rằng là trung tâm của vũ trụ, nơi mà mỗi con người cho rằng mình thật là quan trọng và đặc biệt, trái đất đó chỉ là một chấm mờ nhạt, một chấm mờ nhạt màu xanh, có kích thước nhỏ hơn 1 điểm ảnh nằm ngay giữa luồng sáng thẳng tạo ra bởi việc chụp ảnh quá gần mặt trời.


Chấm xanh mờ nhạt

Bạn hãy nhìn cái chấm nhỏ xíu đó, đó là nhà của chúng ta. Tất cả mọi người bạn yêu, tất cả những người bạn biết, tất cả những người bạn chỉ nghe nói, tất cả con người từ cổ đại đến bây giờ đã sống và đã chết ở trên đó. Những niềm vui và nỗi buồn, những đau khổ và hạnh phúc tưởng như có thật, những thợ săn và con mồi, những anh hùng và kẻ hèn hạ, những thợ xây và kẻ phá, những ông vua và kẻ chăn cừu, những cặp tình nhân và kẻ thù, những người mẹ và đứa con mới sinh, những nhà bác học và kẻ ngu ngốc, những kẻ tham nhũng và người chính trực, những ngôi sao ca nhạc và điện ảnh, những kẻ tội đồ và những vị thánh, những giáo chủ và tín đồ sùng đạo, những kẻ ngông cuồng và người vĩ đại… tất cả lịch sử của loài người đã và đang sống ở đó, trên một chấm bụi lơ lửng trong một dải nắng mặt trời…

Download: http://www.huyphong.com/downloads/high_skies-sounds_of_earth.zip

 

Bài tại: http://www.tinhte.vn/khoa-hoc-cong-nghe-76/tu-am-thanh-cua-trai-dat-den-cham-xanh-mo-nhat-547816/

Con heo đóng phim gì?

Hiệp sĩ nhợn

Chương I

Có người nói: khi ra HN thì ăn cơm bình dân không được miễn phí trà đá.

Sau khi đi SG thì người kia lại nói: thì ra trong SG trà đá là miễn phí.

Người ở HN thì gật gù: trong đấy nó thế.

Người ở SG thì cười toe: sao lại không miễn phí.

Có người nói: ở HN, xe ôm có thể diện bộ vet-tông

Người khác bổ sung: ở SG thì đi ăn sáng ở nhà hàng 4 sao vẫn có thể vận quần đùi.

Người ta lại gật gù: ờ hay nhể.

Người khác cũng gật gù: sao nhếch nhác nhở.

Chương V

Thằng anh tị với thằng em mới đẻ, đứng khóc nức nở trong góc. Tại sao ai cũng hỏi thăm thằng em, ai cũng nựng má, hôn hít nó. Nó vẫn ở đó cơ mà.

Chương VIII

Trong một cái hang rất sâu và xa, người ta tìm được một tảng đá to trên đó khắc dòng chữ “mọi người sinh ra đều bình đẳng”.

Mọi người òa lên vì tìm ra được chân lý.

Ai cũng hồ hởi phấn khởi.

Và mọi người lại đau khổ vì những điều họ so sánh với nhau.

Họ dành phần lớn thời gian để so sánh với nhau.

Chương IX

Mặt sau của tảng đá trong cái hố sâu thăm thẳm kia là “nhưng có một số người bình đẳng hơn”.

Chương cuối

Có người hỏi: con heo khác con lợn chỗ nào.

Trả lời: con heo ăn bắp còn con lợn ăn ngô.

Phụ lục 1:

Câu hỏi cho độc giả: con lợn đóng phim hiệp sĩ lợn. Còn con heo?

Cô gái – cái bánh

Bên trái là tiramisu, bên phải là một dạng khác của tiramisu – cũng giúp người ta up khi người ta đang down.

Chuyện kể linh tinh trong bài này được dựa trên các sự thật không nhất thiết phải bịa và tên nhân vật không nhất thiết phải khác tên thật.

Chuyện thứ nhất:

Có một buổi tối đep trời, mát mẻ dễ chịu như mùa thu Hà Nội(bịa đấy – SG làm x gì có trời mát mẻ như HN). Tôi và một cô gái đến quán quen – LePub – uống tequila như thường lệ. Hôm đó tôi có chuyện gì đó buồn, tâm trạng đi xuống kinh khủng. Trước khi đến LePub cô gái có nhờ tôi ghé vào quán Givral mua bánh gì đó. Tôi cũng không để ý lắm – buồn mà.

Chúng tôi ngồi uống tequila và cô gái bỏ chiếc bánh ra và nói – đây là bánh tiramisu – và chúng tôi bắt đầu ăn. Ngồi ở bàn bên cạnh là một ông già người châu Âu – gọi là già nhưng chắc khoảng 60 thôi. Ông ấy bắt đầu nhìn chúng tôi chằm chằm khi chúng tôi bắt đầu ăn bánh. Sau khoảng ba muỗng bánh – tôi bắt đầu thấy ngượng đành cười duyên với ông ta. Ông ta mỉm cười lại và chỉ vào cái bánh. Tôi bèn nói: Tiramisu. Và mắt ông ấy sáng lên, cười rất tươi với chúng tôi và nói: đặc sản nước Ý đấy. (Ông ấy nói bằng tiếng Anh và tôi xin phép được lược dịch và không nhất thiết phải khác nội dung thật).

Chúng tôi bắt đầu ngừng ăn và bắt đầu uống để nghe ông ấy nói.

Tiramisu trong tiếng Ý có nghĩa là kéo ai đó dậy. Ông ta hào hứng. Và chiếc bánh này người ta hay mua để tặng cho một ai đó đang có tâm trạng hay hoàn cảnh không tốt. Tôi bắt đầu thấy thú vị với câu chuyện này.

Ông ta hào hứng đến mức mời mọi người trong quán một lượt tequila.

Và ông ta tiếp tục kể về sự tích chiếc bánh huyền thoại của nước Ý. Còn tôi thấy rất vui vì chiếc bánh đó – dĩ nhiên là vì hoàn cảnh tôi được ăn chiếc bánh này.

Chiếc bánh, không hẳn vì nó ngon vì được phủ sô-cô-la bên ngoài hay được bán với giá 32,000đ/chiếc mà còn là cả một tấm lòng.

Chuyện thứ hai:

Chiều nay, công ty của cô gái đi cùng tôi hôm đó đi giao hàng cho Givral và các đồng nghiệp của cô hỏi cô ở Givral có bánh gì ngon, để khi giao thì tranh thủ mua về ăn. Như một thói quen, cô gái nói ở đó có tiramisu ngon, họ hỏi bao nhiêu tiền? cô nói 32,000đ.

Khi họ đem bánh về, mọi người hỏi kinh ngạc: 32,000đ cho một cái bánh bé tẹo này ư?

Phải chăng bánh tiramisu chỉ ngon khi được tặng? Hay 32,000đ thì phải là một cái bánh to hơn?

Không nhất thiết mọi việc phải có ý nghĩa, không cần khi ăn một trái chuối phải nghĩ ngợi linh tinh. Bánh ngon là bánh ăn thấy ngon. Truyện hay là truyện đọc thấy hay. Nhưng biết chuyện rồi mà ăn vẫn thấy ngon thì mới gọi là sành điệu. Nhỉ.

Xin hãy cầm lái cẩn thận

Jim ngó xuống cái đồng hồ đo tốc độ trong xe trước khi dừng lại: 73km/h trên con đường giới hạn 55km/h. Lần thứ tư trong tháng này. Làm sao một người có thể bị cảnh sát phạt nhiều đến thế cơ chứ?! Một viên cảnh sát đỗ xe môtô và lại gần xe Jim, tay cầm quyển sổ phạt.

“Bob? Bob mà mình hay gặp ở phòng tập thể hình đây mà!” – Jim nhận ra người quen. Nhưng điều này còn tệ hơn là một cái vé phạt. Vì trước mặt Bob, Jim luôn tỏ ra là một người gương mẫu. Bây giờ bị người quen phạt thì còn ra gì…

– Chào Bob, gặp cậu ở đây thật là…- Jim nhún vai.

– Chào Jim – Bob không mỉm cười như mọi khi.

– Anh lại phạt tôi vì tôi đang vội về với vợ con ư?

– Chắc phải thế thôi… – Bob ngập ngừng.

“Anh ta có vẻ không quả quyết! Tốt!” – Jim nghĩ rồi tiếp:

– Tôi vừa qua một ngày vất vả ở cơ quan. Tôi chỉ vội về với gia đình một chút thôi mà, lần này thôi! – Jim nhịp chân trên vỉa hè, nói giọng khẩn thiết nhất có thể – Anh đo được xe tôi chạy tốc độ bao nhiêu?

– 70km/h. Anh cứ ngồi vào xe đi!

– Không phải, ngay lúc tôi nhìn thấy anh thì tôi đã nhìn đồng hồ rồi, chỉ 65km/h thôi! – Jim cãi. Lời nói dối đến dễ hơn khi vé phạt sắp được xé.

– Jim, anh cứ vào xe đi!

Jim thất vọng vào xe và đóng sập cửa. Bob bắt đầu viết vào quyển sổ. “Sao hắn không hỏi bằng lái của mình nhỉ? Đồ đáng ghét, dù lý do gì mình cũng không bao giờ thèm ngồi cạnh hắn trong phòng tập thể hình nữa” – Jim nghĩ thầm.

Có tiếng gõ nhẹ vào kính cửa sổ. Bob cầm một tờ giấy gấp đôi trong tay. Jim vặn cửa sổ xuống chỉ khoảng vài cm, đủ để giật lấy tờ giấy.

– Cảm ơn! – Jim không giấu được vẻ khó chịu trong câu nói.

Bob chào Jim rồi lên chiếc xe môtô của cảnh sát và phóng đi.

Jim bực bội mở mảnh giấy ra. Không biết lần này bị phạt bao nhiêu tiền đây. Nhưng… Cái gì thế này? Đây không phải là phiếu phạt. Trong mảnh giấy trắng chỉ có viết:

“Jim thân mến! Trước đây, tôi có một đứa con gái. Nó được 6 tuổi thì mất trong một tai nạn ô tô. Anh biết đấy – một tài xế lái xe quá tốc độ… Một phiếu phạt và 3 tháng vào tù, rồi anh ta được tự do. Tự do ôm ba đứa con gái của anh ta. Tôi chỉ có một đứa con gái, và tôi sẽ phải đợi đến khi nào tôi được lên Thiên Đường thì mới có thể gặp lại nó và ôm nó lần nữa. Đã một nghìn lần tôi cố tha thứ cho người đàn ông đó. Một nghìn lần tôi nghĩ rằng tôi đã có thể. Cũng có thể như vậy, nhưng rồi tôi lại phải cố bắt mình tha thứ thêm lần nữa. Cả bây giờ cũng vậy. Hãy nghĩ đến tôi! Và Jim, hãy lái xe cẩn thận. Con trai tôi bây giờ là tất cả những gì tôi còn lại. Thương yêu, Bob”.

Jim quay đầu lại nhìn, nhưng xe của Bob đã đi khuất từ lâu lắm. 15 phút sau, Jim mới có thể khởi động xe và lái về nhà. Lái từ từ, mong được tha thứ. Và mong hơn cả là được ôm những đứa con vào lòng khi anh về tới nhà.

Cuộc sống là một món quà quý giá mà không phải ai cũng nhìn thấy cái nhãn “Xin hãy cầm lái cẩn thận!”.

(St)

Cái gáo dừa

Chiều nay nhân có dịp thấy có một vị khách trong quán vừa upgrade cái iPhone 3 lên version 4.2 và than thở nó vẫn chậm quá. Anh chợt nhớ ra hồi xưa có một lão già có kể rằng khi lão dùng hai tay vốc nước uống thì mọi việc rất êm đềm cho đến khi một ngày kia lão ấy dùng một cái gáo dừa đục hai cái lỗ và chọc một cái cây vào. Thế là thành một cái gáo dừa. Từ đó lão dùng cái gáo dừa ấy để múc nước uống.

Tai họa đến từ đấy. Tai họa đến từ cái gáo dừa.

Đã rất lâu rồi kể từ khi lão ấy làm cái gáo dừa, giờ thì người ta điên lên vì cái gáo dừa 3G, 3Gs, gáo dừa 17 inches chạy SSD, gáo dừa Lexus, gáo dừa BMW….

Và người ta ganh tị nhau về những cái gáo dừa ấy. Phải là cái sọ dừa xịn già, khô. Phải là cái sọ dừa không còn cái xơ dừa nào. Phải là cái sọ dừa loại một. Phải là những cái gáo dừa làm thủ công không thấm nước.

Và người ta sống vì cách nhìn của mọi người về cái gáo dừa của mình. Ai cũng cố gắng không để người khác chê bai bản thân về những cái gáo dừa mà bản thân đang có. Cứ thế, quần quật chỉ để mua thêm và thay đổi những cái gáo dừa mới hơn.

 

 

Gáo dừa xịn