La vie de Château – Life in the country has never been so wild!

Phim trắng đen, quay năm 1966 đạo diễn Jean-Paul Rappeneau’s, diễn viên Catherine Deneuve, Philippe Noiret và Pierre Braseur. Phim hài, khá hay, đáng xem, có ý tưởng. Chuyện xảy ra tại lâu đài của gia đình nhà Phipippe Noiret( tôi chẳng khi nào nhớ tên nhân vật mà chỉ nhớ tên diễn viên, vậy tạm gọi nam chính là Phipippe Noiret là Phi), vợ phi là Marie, còn thằng còn lại không kể. Như vậy, ta tạm có Phi và Marie. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cô Marie, một phụ nữ đáng kính đã có chồng rồi mà nhí nhảnh, vô tư, đua đòi và thật là mẫu gái ham vui một cách typical. Không hiểu sao Marie lại thích ra Paris thế không biết (giống như các em tỉnh lẻ thì đòi đi SàiGòn, Hà nội, các em Hà nội thì đòi đi Thái, đi Lào, hết chỗ đi thì sang huê kỳ, châu âu du học).

Thế đấy, có chồng rồi mà tối ngày đòi ra tỉnh. Trái ngược với hình ảnh một cô vợ như một đứa trẻ đang lớn là anh Phi, một mẫu người đàn ông mà bất cứ chàng trai, cô gái nàocũng phải ao ước: điềm tĩnh, hòa nhã, cười lúc vui, giận khi cần thiết và thể hiện cá tính thật đúng lúc. Nhưng tôi nói thế là đâm ra khen diễn viên chính hay, thế là không đúng tinh thần TL. cần phải xem xét lại vấn đề.

Vầng, cái vấn đề luôn là cái vấn đề, nó xảy ra khi em xem đến cái đoạn mà con Marie nó phát hiện ra thằng ăn trộm đang ăn trộm táo trong nhà. (Nhà chồng em Marie trồng táo và lê, mới hôm thằng Phi thắc mắc với nó là sao dạo này nhà mất trộm táo, con Marie giãy nảy lên: Anh nói tôi lấy hả??? – gớm chưa, đụng vào gái mà ăn nói linh tinh là mất hết điểm.). Lúc con Marie thấy thằng ăn trộm, nó định la lên kêu thằng chồng, thế rồi thằng trộm thì thào vào tai nó “Em nghĩ anh vào đây chỉ vì mấy quả táo này ư, anh đến là vì em đấy, anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rồi, bây giờ em gọi chồng em đi”. Trời ơi, cuộc đời, thế đấy, tôi xem đến đoạn này thì toát hết mồ hôi vì đúng là con Marie không gọi thằng Phi thật, đã vậy khi thằng kia nhảy ra cửa sổ, con Marie còn vứt cho mấy quả táo và thằng kia đáp lễ bằng cái địa chỉ đang trú ngụ. Em xin mạn phép bàn khúc này phát. Gái khi nghe cái câu “Em có biết anh đến đây là vì em không?” thì run hết cả mình lên. Vì sao, vì bản chất là ham thích có nhiều người thích mình, nếu như có chục thằng bảo anh chết vì em thì gái đó sẽ chết khoảng chục lần. Lúc này là em Marie đã có chồng rồi nhá, vậy mà cũng im để thằng kia thoát.

Nhưng trong một chừng mực nào đó Marie đã thương chồng, vì khi nàng thỏ thẻ hỏi rằng nếu như có ai đến vì em thì anh làm thế nào. Chàng Phi nói rằng “I’ll shoot”. Vậy đó, và hôm sau cô nàng mò đến chỗ anh chàng đang trú. Thật tình mà nói, đa phần ai đọc đến đây cũng sẽ nghĩ bậy cho cô Marie bảy tám phần, nhưng ông đạo diễn giỏi, qua cái cách Marie thể hiện với thằng ăn trộm (thực ra là thằng Anh đang do thám tìm chỗ đáp cho lính Anh nhảy dù). Cái cách mà Marie thể hiện nó là sự tò mò nhiều hơn. Nhưng đến khi thằng kia nó nói chuyện với bố con Marie và nó biết ước mơ của con Marie là đi Paris thì nó đã dụ con nhỏ bằng cách hứa hẹn là sẽ đưa con nhỏ đi xa, đi Paris chẳng hạn.

Thế là xong. Đến đây, xin được mạn bàn lan man thêm hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là về thằng trộm – thằng này đại diện cho một tính cách của đàn ông. Tính cách này xấu chứ không đẹp, nó thuộc về bản năng. Đó là tháy gái đẹp là xáp vô, bất kể chồng hay chưa. Thật kinh khủng, nhưng thực sự nó muốn gì, bản năng nó muốn gì, sex ư, hay là cảm giác chiếm đoạt. Thật khó mà định nghĩa, và có lẽ nó phụ thuộc hoàn toàn vào sự tiến hóa của thằng đàn ông lúc đó. Có những người tán tỉnh bất kể phụ nữ nào để chứng minh cho sự đào hoa. Có kẻ âm thầm nhưng có một mong ước chiếm đoạt thể xác. Có kẻ thì quyết làm cho cô ta nhớ nhung. Theo tôi, dừng lại ở mức giao tiếp bình thường là tốt nhất. Còn riêng cái trường hợp ngược lại, tức là gái tán tỉnh đủ loại đàn ông, đủ mọi hình thức thì xin được bàn trong bài sau. Bài này, trường hợp này cho thấy đàn ông đúng là trong tình cảm thì cư xử khác hẳn các loài như lợn, khỉ vì đây là những ứng xử cao cấp.

Chuyện thứ hai là vế gái. Thằng cha căng chú kiết nào đó, lần đầu thì bảo là đến vì mình, sau lại bảo anh sẽ thế này thế nọ (cụ thể trong phim là hứa hẹn, đưa em trốn ra Paris) thế là xong. Bỏ chồng, bỏ tất cả để chạy theo cái thằng đó. Thế có gọi là dại không, hay chỉ đơn thuần là tiến hóa chưa hết. Nó chỉ cho thấy một đức tính cứng rắn, quyết đoán, dám làm dám chịu của phụ nữ phương tây. Thử hỏi trong khắp TL này có bao nhiêu chị em dám đạp trên những lời giáo huấn mà đi làm cái điều mà mình thích. Điều đáng khen cho Marie là dám nghĩ dám làm, nhưng điều đáng trách là lại làm điều không hay, âu cũng là bài học cho các tình yêu gái trong này nhở. Đã thế trong các lí do mà con Marie biện hộ cho hành động của mình là chê anh Phi hèn, không dám làm gì cho đất nước (ối), còn thằng cầu bơ cầu bất kia thì yêu nước, thương nòi, đang in mission, oai lắm. Đấy thêm một bài học nữa cho toàn thể bọn chã TL, chúng mày phải năng post bài, kiếm chức quan nhỏ trong TL, khi get in mission rồi thì tán gái dễ hơn là làm thường dân.

Lại nói về chú Phi, sau khi vợ bỏ đi, lại bị bọn đức nó nốt, anh thoát ra, đi vào nhà, xách một khẩu súng ra. Đây các tình ỵêu giai trong TL phải học tập đoạn này. Phải được như anh Phi mới ổn. Khi bình thường thì lang thang âm nhạc, điện ảnh, thi ca văn chương, hiền lành. Nhưng khi có việc thì hiên ngang cầm súng. Vậy, làm mod cũng được, không cũng không sao, vì chỉ cần có thực tài, khi có biến thì ra giúp đời, như thế bè lũ admin mới nể, phỏng.
Phim còn nhiều chi tiết hay, đáng xem, viết ra đâm mất hay, tình yêu nào muốn xem, thì cứ randal một con DVD mà xem, phim trắng đen mà xem rất ổn, phim nói tiếng Pháp, phụ đề tiếng anh, đoạn nào diễn viên nói tiếng anh thì sẽ không có phụ đề đoạn đó.

Ngoài ra, kết luận thêm một tí nữa, đó là tính cách vị tha cần thiết của một người đàn ông, cứ xem cái cách mà Phi cởi áo khoác cho Marie sau bao chuyện xảy ra thì thấy rằng, một người đàn ông, khi đã yêu thì vấn đề tha thứ sẽ là động lực gắn kết tình yêu giữa hai người.

PS. Phim không có cảnh XXX, nhưng mà hay hơn gấp bao lần những phim chỉ có XXX. Đáng để xem, đáng để bình luận.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s