La vie de Château – Life in the country has never been so wild!

Phim trắng đen, quay năm 1966 đạo diễn Jean-Paul Rappeneau’s, diễn viên Catherine Deneuve, Philippe Noiret và Pierre Braseur. Phim hài, khá hay, đáng xem, có ý tưởng. Chuyện xảy ra tại lâu đài của gia đình nhà Phipippe Noiret( tôi chẳng khi nào nhớ tên nhân vật mà chỉ nhớ tên diễn viên, vậy tạm gọi nam chính là Phipippe Noiret là Phi), vợ phi là Marie, còn thằng còn lại không kể. Như vậy, ta tạm có Phi và Marie. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cô Marie, một phụ nữ đáng kính đã có chồng rồi mà nhí nhảnh, vô tư, đua đòi và thật là mẫu gái ham vui một cách typical. Không hiểu sao Marie lại thích ra Paris thế không biết (giống như các em tỉnh lẻ thì đòi đi SàiGòn, Hà nội, các em Hà nội thì đòi đi Thái, đi Lào, hết chỗ đi thì sang huê kỳ, châu âu du học).

Thế đấy, có chồng rồi mà tối ngày đòi ra tỉnh. Trái ngược với hình ảnh một cô vợ như một đứa trẻ đang lớn là anh Phi, một mẫu người đàn ông mà bất cứ chàng trai, cô gái nàocũng phải ao ước: điềm tĩnh, hòa nhã, cười lúc vui, giận khi cần thiết và thể hiện cá tính thật đúng lúc. Nhưng tôi nói thế là đâm ra khen diễn viên chính hay, thế là không đúng tinh thần TL. cần phải xem xét lại vấn đề.

Vầng, cái vấn đề luôn là cái vấn đề, nó xảy ra khi em xem đến cái đoạn mà con Marie nó phát hiện ra thằng ăn trộm đang ăn trộm táo trong nhà. (Nhà chồng em Marie trồng táo và lê, mới hôm thằng Phi thắc mắc với nó là sao dạo này nhà mất trộm táo, con Marie giãy nảy lên: Anh nói tôi lấy hả??? – gớm chưa, đụng vào gái mà ăn nói linh tinh là mất hết điểm.). Lúc con Marie thấy thằng ăn trộm, nó định la lên kêu thằng chồng, thế rồi thằng trộm thì thào vào tai nó “Em nghĩ anh vào đây chỉ vì mấy quả táo này ư, anh đến là vì em đấy, anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rồi, bây giờ em gọi chồng em đi”. Trời ơi, cuộc đời, thế đấy, tôi xem đến đoạn này thì toát hết mồ hôi vì đúng là con Marie không gọi thằng Phi thật, đã vậy khi thằng kia nhảy ra cửa sổ, con Marie còn vứt cho mấy quả táo và thằng kia đáp lễ bằng cái địa chỉ đang trú ngụ. Em xin mạn phép bàn khúc này phát. Gái khi nghe cái câu “Em có biết anh đến đây là vì em không?” thì run hết cả mình lên. Vì sao, vì bản chất là ham thích có nhiều người thích mình, nếu như có chục thằng bảo anh chết vì em thì gái đó sẽ chết khoảng chục lần. Lúc này là em Marie đã có chồng rồi nhá, vậy mà cũng im để thằng kia thoát.

Nhưng trong một chừng mực nào đó Marie đã thương chồng, vì khi nàng thỏ thẻ hỏi rằng nếu như có ai đến vì em thì anh làm thế nào. Chàng Phi nói rằng “I’ll shoot”. Vậy đó, và hôm sau cô nàng mò đến chỗ anh chàng đang trú. Thật tình mà nói, đa phần ai đọc đến đây cũng sẽ nghĩ bậy cho cô Marie bảy tám phần, nhưng ông đạo diễn giỏi, qua cái cách Marie thể hiện với thằng ăn trộm (thực ra là thằng Anh đang do thám tìm chỗ đáp cho lính Anh nhảy dù). Cái cách mà Marie thể hiện nó là sự tò mò nhiều hơn. Nhưng đến khi thằng kia nó nói chuyện với bố con Marie và nó biết ước mơ của con Marie là đi Paris thì nó đã dụ con nhỏ bằng cách hứa hẹn là sẽ đưa con nhỏ đi xa, đi Paris chẳng hạn.

Thế là xong. Đến đây, xin được mạn bàn lan man thêm hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là về thằng trộm – thằng này đại diện cho một tính cách của đàn ông. Tính cách này xấu chứ không đẹp, nó thuộc về bản năng. Đó là tháy gái đẹp là xáp vô, bất kể chồng hay chưa. Thật kinh khủng, nhưng thực sự nó muốn gì, bản năng nó muốn gì, sex ư, hay là cảm giác chiếm đoạt. Thật khó mà định nghĩa, và có lẽ nó phụ thuộc hoàn toàn vào sự tiến hóa của thằng đàn ông lúc đó. Có những người tán tỉnh bất kể phụ nữ nào để chứng minh cho sự đào hoa. Có kẻ âm thầm nhưng có một mong ước chiếm đoạt thể xác. Có kẻ thì quyết làm cho cô ta nhớ nhung. Theo tôi, dừng lại ở mức giao tiếp bình thường là tốt nhất. Còn riêng cái trường hợp ngược lại, tức là gái tán tỉnh đủ loại đàn ông, đủ mọi hình thức thì xin được bàn trong bài sau. Bài này, trường hợp này cho thấy đàn ông đúng là trong tình cảm thì cư xử khác hẳn các loài như lợn, khỉ vì đây là những ứng xử cao cấp.

Chuyện thứ hai là vế gái. Thằng cha căng chú kiết nào đó, lần đầu thì bảo là đến vì mình, sau lại bảo anh sẽ thế này thế nọ (cụ thể trong phim là hứa hẹn, đưa em trốn ra Paris) thế là xong. Bỏ chồng, bỏ tất cả để chạy theo cái thằng đó. Thế có gọi là dại không, hay chỉ đơn thuần là tiến hóa chưa hết. Nó chỉ cho thấy một đức tính cứng rắn, quyết đoán, dám làm dám chịu của phụ nữ phương tây. Thử hỏi trong khắp TL này có bao nhiêu chị em dám đạp trên những lời giáo huấn mà đi làm cái điều mà mình thích. Điều đáng khen cho Marie là dám nghĩ dám làm, nhưng điều đáng trách là lại làm điều không hay, âu cũng là bài học cho các tình yêu gái trong này nhở. Đã thế trong các lí do mà con Marie biện hộ cho hành động của mình là chê anh Phi hèn, không dám làm gì cho đất nước (ối), còn thằng cầu bơ cầu bất kia thì yêu nước, thương nòi, đang in mission, oai lắm. Đấy thêm một bài học nữa cho toàn thể bọn chã TL, chúng mày phải năng post bài, kiếm chức quan nhỏ trong TL, khi get in mission rồi thì tán gái dễ hơn là làm thường dân.

Lại nói về chú Phi, sau khi vợ bỏ đi, lại bị bọn đức nó nốt, anh thoát ra, đi vào nhà, xách một khẩu súng ra. Đây các tình ỵêu giai trong TL phải học tập đoạn này. Phải được như anh Phi mới ổn. Khi bình thường thì lang thang âm nhạc, điện ảnh, thi ca văn chương, hiền lành. Nhưng khi có việc thì hiên ngang cầm súng. Vậy, làm mod cũng được, không cũng không sao, vì chỉ cần có thực tài, khi có biến thì ra giúp đời, như thế bè lũ admin mới nể, phỏng.
Phim còn nhiều chi tiết hay, đáng xem, viết ra đâm mất hay, tình yêu nào muốn xem, thì cứ randal một con DVD mà xem, phim trắng đen mà xem rất ổn, phim nói tiếng Pháp, phụ đề tiếng anh, đoạn nào diễn viên nói tiếng anh thì sẽ không có phụ đề đoạn đó.

Ngoài ra, kết luận thêm một tí nữa, đó là tính cách vị tha cần thiết của một người đàn ông, cứ xem cái cách mà Phi cởi áo khoác cho Marie sau bao chuyện xảy ra thì thấy rằng, một người đàn ông, khi đã yêu thì vấn đề tha thứ sẽ là động lực gắn kết tình yêu giữa hai người.

PS. Phim không có cảnh XXX, nhưng mà hay hơn gấp bao lần những phim chỉ có XXX. Đáng để xem, đáng để bình luận.

Advertisements

I am Sam, Tình yêu là tất cả những gì con cần

-Thầy của con đưa cuốn sách này khó đọc quá, thôi mình đọc cuốn I am Sam nha.
-Dạ
“I am Sam, bởi….” giọng người đều đều
-Con đọc cho ba nghe đi
-Dạ…
“…diff..”
-Sao con không đọc nữa,
-Con không đọc được
-Chắc chắn con đọc được
-Không
-Được
“Con không muốn đọc khi ba không thể đọc”, mắt con bé con đỏ hoe.
…Bất cứ ai coi đến đoạn này đều đỏ hoe mắt như con bé con Diamond Lucy. Một bé con 7 tuổi thương cha lắm, nó sớm cảm nhận ra điều khác biệt giữa ba và những người cha khác.

Trên đây chỉ là một trong những thể hiện rất tình cảm và cảm động trong phim I am Sam do Sean Penn thủ vai ông bố thiểu năng và Dakota Fanning thủ vai bé con Lucy. Có lẽ mỗi thời điểm khi người ta lớn lên trưởng thành lên, có tuổi, có gia đình thì suy nghĩ mỗi lúc một khác. Nhưng cái tình cảm thiêng liêng trong gia đình vẫn là một điều tuyệt vời.

Tóm tắt một chút về phim I am Sam: Sam Dawson là một người thiểu năng, làm phụ bán càfe. Có 1 đứa con gái là Lucy mà ngày bé Lucy ra đời cũng là ngày mà người đàn bà đẻ ra cô bé đã lặng lẽ chạy trốn. Không rõ bà ta chạy trốn vì sợ trách nhiệm say sợ ở với Sam thì không ai biết. Nhưng những ngày cô bé con Lucy sống và lớn lên với bố Sam là những ngày hạnh phúc đẹp đẽ.
Sam chỉ có khả năng trí tuệ nhưng 1 đứa trẻ lên 7 nên khi Lucy lên 7 thì nó có khả năng và biểu hiện trí tuệ hơn Sam. Rắc rối từ đó mà ra, hội bảo vệ trẻ em mở tòa không cho Sam tiếp tục nuôi Lucy. Sam phải nhờ luật sư cãi hộ, nhưng rồi vẫn thua kiện.

Có nhiều cảnh trong phim thật cảm động nhưng tôi thấy có 3 cảnh:
1.Cảnh bé Lucy không chịu đọc vì không muốn giỏi hơn ba Sam

2.Cảnh Sam cùng hội bạn thiểu năng dắt bé Lucy đi mua giày: đôi giày giá 16,33USD mà Sam chỉ có 6USD, cả hội nhìn nhau và mỗi người móc ra 1USD, 2USD. Thật là cảm động, thằng cha bán hàng trợn mắt lên nhìn, và cuối cùng cả hội xin mỗi người 1 quả bóng bay. Trông thật hoành tráng: cả hội toàn là lớn thêm 1 em bé củng nhau dung dăng dung dẻ với quả bóng bay,

3.Cảnh Sam nhìn bé Lucy trong nhà của gia đình xin Lucy về nuôi, rồi cuối cùng Sam vẫn đến, bé Lucy lao ra, vừa khóc, vừa đánh bố Sam vừa la bố Sam: bố quên con, bé không thèm viết thư cho con, bố không yêu con….Rồi Sam phản ứng không kịp với tình huống này, chỉ luống cuống rút lá thư ra đọc cho bé Lucy nghe: con của ba, ba rất nhớ con….Thật tình, coi cảnh này, hic, cảm động lắm.

Phim còn dài, hay, cảm động. …Xem đi, hay lắm….

I am Sam (2001)
Directed by
Jessie Nelson

Kristine Johnson (written by) &
Jessie Nelson (written by)

Delete Empty Directories

What is It?

It is a very simple program will remove empty directories (folders) from filesystem.

Surprisingly, I have not found any inbuilt command to under either M$ Windows or GNU/Linux to clean up file systems by removing unneeded empty directories. I often have such ghosts hanging around after restructuring a project archive, whether it be my photographs or a serious piece of work. Although they don’t take up much space, they are untidy and give spurious hits in searches.

It is possible, of course, to write a program to do that in shell script or a conventional compiled programming language. Here is a simple way of doing it in Perl that works identically on Linux & M$ Win32. It should also work on Mac OS X but I have not tested that.

System Requirements

A Perl interpreter (comes as standard on Mac OS X & most Linux distributions and is available as a free add-on for M$ Win32).

The Program

use File::Find;
finddepth(sub{rmdir},'.')

That’s it! That is the whole program!

It will delete (assuming that the current user has permission to of course) all empty subdirectories of the current working directory. If you want to delete those under another directory instead then either change to that directory first or replace the . with the path to the desired directory.

To save the time of copying that to a file before running it, use Perl’s lazy feature whereby one can run a whole program from a string. Simply, on the command prompt, type or paste

perl -MFile::Find -e"finddepth(sub{rmdir},'.')"

and press ‘Enter’. Job done.

How it Works

  1. perl runs the Perl interpreter.
  2. -M tells the Perl interpreter to include the following module (library).
  3. File::Find is a module containing routines, of which ‘finddepth’ is one, for searching for files & directories.
  4. -e tells the Perl interpreter to use the following string as the whole program code instead of getting a program from a named file.
  5. "". I’ve used double quotation marks instead of single ones to delimit the string because M$ Win2k Cmd shell is fussy anent that. Linux Bash shell could have used either type provided they matched.
  6. finddepth(,) is a routine that recursively searches a directory tree calling the routine that is given as its first parameter for each found entity & starting at the directory given as the second parameter. finddepthis used rather than plain find because finddepth starts with deepest part of the directory tree and therefore the program will also delete directories that only contain empty directories (because those empty directories will have been deleted before the parent directory is tested).
  7. sub{} is the routine that is called for each item found by finddepth. Because it is only called from one place, the routine has lazily been no name and simply written in the place it is called from.
  8. rmdir is the whole body of the routine. It is simply the command to delete a directory. It is very lazy written in 5 ways:
    • It does not bother with an explicit parameter because it defaults to the variable $_ into which finddepth automatically stores the file name.
    • It does not bother with the directory because finddepth automatically temporarily changes the current working directory to the one the found item is in.
    • It does not bother to check that the item is a directory rather than a file because rmdir simply fails to delete files.
    • It does not bother to check that the directory is empty because rmdir simply fails to delete non-empty directories.
    • It does not bother with a ; statement terminator because the end of the block at the immediately following } is sufficient for Perl to assume end of statement as well.
  9. '' single quotation marks are used to delimit the directory path string instead of double ones to distinguish them from those surrounding the whole program. (Alternatively ‘escaped’ double quotation marks, \"\" could have been used. The \s would have been stripped off by the command shell leaving the "s in the string to be passed to perl.
  10. . is a standard abbreviation for the current working directory.

(Good grief! That explanation was 40 times as long as the program. I do have a reputation for excessive annotation but this must be my most extreme so far.)

Disclaimers, Other Perl Scripts Etc.

Not all empty directories are junk. Some are expected to be there for use when needed (such as ‘temp’ directories) or as placeholders (e.g. for mounting removable drives over). Deleting those could cause problems. Therefore it is best to only delete all empty directories from directory trees where you know they are not needed or wanted, such as certain of your own data directories which you are sure of the format of, not directories which are used by programs behind the scenes, such as system directories.

Depending on your operating system and settings, this may not be able to delete empty directories that are currently in use by running or crashed programs or which you don’t have full permissions to. That is normal for any file or directory deleting method.

According to the Perl spec I have read, rmdir should safely not delete non-empty directories or things which are not directories at all but I don’t guarantee that it will be implemented to that spec on all versions of Perl (though it should be) so check on a non-vital directory structure first and add in a test for only empty directories if needed. Anyway, as will all file & directory manipulations, I suggest that you make a backup first. I also suggest that you don’t run it on system directories because some programs may expect certain empty directories to be there.

See my computer programs index page for more simple useful computer programs.


Appendix 1: GNU/Linux/Bash Shell Script Version

find -depth -type d -empty -exec rmdir {} \;

To delete a directory other than the current one, put it between find-depth. The script works by using the find command with options -depth to start at the deepest point, -type d to limit to directories (otherwise it prints annoying error messages), -empty (ditto) & -exec to run the rmdir subsidiary shell script on the found path {}. The confusing \; is a ; which find -exec uses to mark the end of the subsidiary script to execute (instead of the common custom of putting it in quoted string) with a \ to stop it being processed as an end of the outer script. I needed help from a friend to get that syntax correct (the error messages were rather misleading).

In more recent versions of find it can be shortened (a reader of this site pointed out to me) using the new -delete operator which will delete a directory. As -deletecauses -depth to be set as default, -depth can be omitted. The resulting short form is just:

find -type d -empty -delete

Appendix 2: GUI Alternatives

I’ve been told by a visitor to this site that there are freeware file management programs which include empty directory deleting – RED for M$ Windows and FSlint for Linux. Note that I have not personally tried either of these.

(Oddly the visitor wrote that they trusted GUI programs more than command line ones. Personally I would consider a one-line command line program more trustable because, unlike a big GUI one, it can fully & quickly checked at source code level by the user before use. There is nowhere to hide a nasty it such a minute & naked program!)

By Andrew Hardwick.

Tweak SSD & 8GB Ram cho máy

Sau khi nâng cấp ổ SSD (intel x25 160gb) và 8gb Ram cho con MBP của mình. Mình đã tham khảo trên internet các hình thức căn chỉnh để tối ưu hóa hệ thống.

1. Tắt sudden motion sensor(cảm biến chuyển động bất ngờ): Đây là cảm biến dùng cho ổ cứng truyền thống, nó nhận ra máy bị di chuyển bất ngờ như rơi hay văng. Khi dùng ổ SSD vì ổ SSD không dùng đầu từ nên cảm biến này không cần thiết nữa. Các tắt như sau: (Mac OS X 10.4, 10.5, and 10.6)

  1. Mở terminal và gõ vào  sudo pmset -a sms 0 và bấm Return .
  2. Gõ mật khẩu và bấm Return.

2. Hệ thống unix ghi nhận thông tin lần cuối truy cập của tất cả các file. Điều đó có nghĩa là mỗi khi file nào được đọc thì nó đều ghi nhận lại bằng cách ghi vào ổ cứng.  Nếu ghi liên tục như vậy, vừa làm hệ thống chậm, vừa làm giảm tuổi thọ ổ SSD. Ta sẽ tắt nó bằng cách tạo 1 file khởi động bỏ vào thư mục LaunchDaemons.

  1. Mở terminal và gõ vào  sudo nano /Library/LaunchDaemons/com.nullvision.noatime.plist và bấm Return .
  2. Gõ mật khẩu và bấm Return.
  3. Chương trình nano mở ra và copy/paste nội dung sau vào
<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<!DOCTYPE plist PUBLIC "-//Apple//DTD PLIST 1.0//EN"
        "http://www.apple.com/DTDs/PropertyList-1.0.dtd">
<plist version="1.0">
    <dict>
        <key>Label</key>
        <string>com.nullvision.noatime</string>
        <key>ProgramArguments</key>
        <array>
            <string>mount</string>
            <string>-vuwo</string>
            <string>noatime</string>
            <string>/</string>
        </array>
        <key>RunAtLoad</key>
        <true/>
    </dict>
</plist>
Sau đó bấm Ctrl+X và bấm Return
Giờ thì khởi động lại máy và mở terminal để kiểm tra lại kết quả
$ mount | grep " / "

/dev/disk0s2 on / (hfs, local, journaled, noatime)

3. Tắt hibernate và xóa file sleepimage để tiết kiệm 8gb ổ cứng
Mở terminal và gõ lệnh sau vào

$ sudo pmset -a hibernatemode 0
$ sudo rm /var/vm/sleepimage

4. Tắt Dynamic Pager 

Mở terminal và gõ vào
sudo launchctl unload -w /System/Library/LaunchDaemons/com.apple.dynamic_pager.plist
Sau đó xóa file
sudo rm /private/var/vm/swapfile*

5. Tùy chỉnh spotlight

Xong, khởi động lại và tận hưởng tốc độ của hệ thống...

Disable Virtual Memory

WARNING: this is for advanced users only. Don’t do this.
If you want to disable virtual memory, you can in Leopard by running this command:
Code:
sudo launchctl unload -w /System/Library/LaunchDaemons/com.apple.dynamic_pager.plist
You can then remove /private/var/vm/swapfile* because it/they will no longer be used.
If you do this, and you run out of memory, your entire system wil hang and crash so don’t do this.
To undo, run
Code:
sudo launchctl load -wF /System/Library/LaunchDaemons/com.apple.dynamic_pager.plist

WARNING: this is for advanced users only. Don’t do this.
If you want to disable virtual memory, you can in Leopard by running this command:Code:sudo launchctl unload -w /System/Library/LaunchDaemons/com.apple.dynamic_pager.plistYou can then remove /private/var/vm/swapfile* because it/they will no longer be used.
If you do this, and you run out of memory, your entire system wil hang and crash so don’t do this.
To undo, runCode:sudo launchctl load -wF /System/Library/LaunchDaemons/com.apple.dynamic_pager.plist